Mỗi một nghề sinh ra đều cao quý và cần thiết cho sự phát triển chung của xã hội. Nghề bảo vệ cũng không ngoại lệ. Nghề bảo vệ đòi hỏi sự tận tâm, trách nhiệm cao và khả năng xử lý tình huống nhanh nhẹn. Họ là những người đầu tiên đối mặt với các tình huống khẩn cấp và đảm bảo an ninh cho mọi người trong khu vực họ phụ trách. Nghề bảo vệ, mặc dù đầy thách thức, nhưng với lòng yêu nghề, những người làm công việc này luôn hi sinh thầm lặng để đảm bảo an toàn cho mọi người và tài sản. Họ không cần nhiều hơn một nụ cười thân thiện, ánh mắt rạng rỡ và sự cảm thông của mọi người để tiếp thêm sức mạnh và tâm huyết cho công việc của mình. Tôi đã nghe rất nhiều bài hát, đọc rất nhiều bài thơ, bài báo viết về nghề giáo, viết về nghề kĩ sư, về cả những người nông dân nhưng rất ít bài nói về nghề bảo vệ đáng quý…
Chú Diệp công tác tại nhà trường từ năm 2007 đến nay. Lúc tôi về trường năm 2014, tôi thật sự ấn tượng với gương mặt hiền hậu, nụ cười thân thiện, nhưng chú làm việc vô cùng tận tâm và nghiêm túc. Khi chú cười, khuôn mặt chú thật rạng rỡ và tràn đầy sự dịu dàng. Đôi mắt đen sâu thẳm, hòa mình trong những câu chuyện từng trải, nhưng nó truyền tải sự ấm áp và gần gũi. Bàn tay chắc chắn, với những vết chai sần, làm lộ ra sự vất vả của chú. Chú Diệp là một người rất tận tâm với công việc. Công việc chính của chú là ngày ngày bảo vệ trường học, đánh trống và không cho học sinh nào bỏ ra ngoài đi chơi nhưng chú còn bao việc không tên khác. Ai cần giúp đỡ gì cũng nghĩ ngay đến chú, nào là: “Chú Diệp ơi, lớp cháu hỏng đèn”, “Chú Diệp ơi, chú vặn giúp cháu cái vít ở ghế học sinh”, “Bác Diệp ơi, lớp cháu hết nước uống rồi”, ……… Tiếng gọi thân thương ấy ngày nào cũng vang lên trong ca trực của chú. Ai nhờ gì chú cũng giúp, cũng làm với sự nhiệt tình và nụ cười luôn nở trên môi - nụ cười ấm áp buổi đầu đến trường tôi đã thấy. Chú làm không biết mệt vì chú quan niệm cho đi hạnh phúc hơn nhận về và chú cũng không bao giờ kể công với người khác nên mọi người rất yên tâm, tin tưởng ở chú.
Trong công việc, chú rất nghiêm túc, làm việc đúng bổn phận, ai ra vào trường, học sinh xin về sớm chú đều nắm bắt và kiểm soát chặt chẽ. Vì vậy mà trường tôi luôn là ngôi trường bình yên, các thầy cô giáo trong trường đều rất yên tâm công tác. Mặc dù nghiêm khắc với những hành vi gây rối trong trường học nhưng chú cũng rất vị tha và cảm hóa được những cậu học trò cứng đầu nhất. Chú luôn thân thiện với các cháu học sinh và quan tâm đến các cháu như người thân trong nhà.
Không chỉ làm các công việc trong trường mà với công việc của phường Khương Trung, chú cũng rất nhiệt tình tham gia. Việc gì chú cũng thạo, cũng biết. Hơn thế nữa, chú luôn quan tâm hỏi han, trực thay những đồng nghiệp khi có việc. Chú như con ong cần mẫn, chăm chỉ và thầm lặng. Mỗi lời chú nói, mỗi việc chú làm, từng chút từng chút một đã làm ấm lòng những người từng tiếp xúc với chú. Là một người có trách nhiệm, những lúc rảnh rỗi hết ca trực, chú lại tự mình đi kiểm tra cơ sở vật chất, bếp ăn, các thiết bị an ninh, thiết bị phòng cháy chữa cháy, hệ thống nước sinh hoạt, nước uống, tưới bồn hoa, cây cảnh, xếp xe cho các cháu học sinh… để kịp thời sửa chữa và đảm bảo an toàn cho mọi người khi sử dụng.
Hàng ngày, hình bóng chú bảo vệ miệt mài trong công việc đã in sâu vào tâm trí tôi. Dù có khó khăn, công việc bận rộn nhưng tôi luôn thấy trên môi của chú nở nụ cười tươi tắn. Có lẽ, đó là nụ cười của sự lạc quan, bình tĩnh, bản lĩnh; là phong thái của một người chuyên cần, mẫu mực, lúc nào cũng rất điềm đạm, chín chắn, nhã nhặn, lịch thiệp trong giao tiếp giữa đồng nghiệp và với phụ huynh, học sinh trong trường. Những ngày xuân đến, Tết tràn ngập từng ngôi nhà, góc phố, khi mọi người đang hướng về sự sum họp gia đình thì đêm giao thừa, chú Diệp vẫn lặng lẽ giữ gìn sự an toàn cho ngôi trường. Dường như mùa xuân lúc nào cũng ở trong tâm hồn người bảo vệ cần mẫn, trách nhiệm này… Ngày này qua ngày khác, có lẽ ngôi trường coi chú như người cha luôn chăm sóc, lo lắng cho nó. Những buổi liên hoan, tổng kết của trường tôi, trong khi mọi người vui vẻ thì chú lại vẫn duy trì công việc của mình ở trường để cho mọi người an tâm. Chúng tôi càng vui thì chú càng không có thời gian rảnh. Cũng có rất nhiều phụ huynh vào tận nơi để cảm ơn chú vì chú đã cho con họ gọi điện thoại, chữa xe cho các cháu học sinh… và hơn tất cả chú như một người cha xử lý tất cả các vụ việc để học sinh được an toàn.
Trong những ngày đầu tháng 9, Bão Yagi đã gây ra những thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng tại nhiều tỉnh thành, quận Thanh Xuân cũng là một trong những địa phương phải chịu nhiều thiệt hại nặng nề của cơn bão số 03. Sau cơn bão, công tác khắc phục hậu quả trở thành ưu tiên hàng đầu để giúp các con học sinh thân yêu sớm quay lại trường học. Để đảm bảo an toàn cho học sinh, được sự chỉ đạo tận tâm của ban giám hiệu nhà trường, chú Diệp cùng tổ bảo vệ và các thầy cô trong nhà trường chung tay khắc phục hậu quả do lũ đi qua, dọn dẹp cây đổ, mái tôn gãy,… đem lại cảnh quan xanh – sạch – đẹp – an toàn cho ngôi trường Nguyễn Trãi mến yêu.
Ở trường là vậy, còn ở nhà, chú Diệp là một người chồng biết chăm lo cho gia đình, một người ông, người cha mẫu mực. Không chỉ là một người bảo vệ chu đáo, tận tâm, chú luôn biết sắp xếp công việc một cách khoa học để chu toàn được cả việc trường và việc nhà. Tôi từng được nghe chú kể về gia đình với niềm tự hào, ánh mắt của chú sáng lên với nụ cười hạnh phúc khi chú kể về người bạn đời của mình và sự trưởng thành của các con. Chú chính là một người đàn ông biết chăm lo, chỉn chu trong từng lĩnh vực cuộc sống, tâm lí với vợ con, là chỗ dựa, trụ cột vững chắc của gia đình.
Vậy đấy, một người lặng thầm với bao việc “không tên”, nhưng lại luôn ghi vào lòng mỗi thành viên trong trường chúng tôi một tình cảm nồng ấm chân thật. Chẳng biết từ bao giờ, sự có mặt của chú trong phòng bảo vệ và dáng đi, cử chỉ của chú trở nên quen thuộc đến lạ. Chú Diệp chính là một tấm gương “người tốt – việc tốt” mà tập thể cán bộ giáo viên, nhân viên trong trường THCS Nguyễn Trãi học tập và noi theo. Còn với các con học sinh, cái tên bác Diệp bảo vệ luôn được các con nhắc đến mỗi ngày ở trường và cả ở nhà. Nhìn dáng vẻ cần mẫn, đôi bàn tay cần cù của chú từ sáng sớm đến chiều muộn khiến tôi thấy đáng quý biết bao sự lao động tận tâm của người bảo vệ. Tất cả mọi người từ cô Hiệu trưởng đến tập thể giáo viên, nhân viên trong nhà trường và các con học sinh đều rất yêu quý mến chú và gửi đến chú lời cảm ơn chân thành nhất.


Chúc chú Diệp sẽ tiếp tục là người bảo vệ mẫu mực, tận tâm, chúc chú luôn dồi dào sức khỏe, hạnh phúc để mỗi giáo viên chúng tôi đều học hỏi từ chú, có những cống hiến âm thầm cho mái trường THCS Nguyễn Trãi thân yêu, cho cộng đồng và cho xã hội thêm tốt đẹp.